Mình có một người bạn chơi thân từ hồi đại học. Vì thân nên có hiểu rõ về gia cảnh của nhau. Bạn lớn lên trong sự bao bọc, yêu thương của mẹ cha. Gia đình bạn có thể coi là một gia đình khá lý tưởng về tình yêu thương và sự bình yên.

Có một lần tụi mình có hẹn gặp nhau trước kỳ nghỉ lễ, vào khoảng hai năm trước, hồi đó đã không còn là sinh viên, đều ra trường và đang tìm kiếm công việc. Lần đầu tiên thấy bạn nói rằng. Bạn không còn muốn về nhà nữa, muốn tìm kiếm lý do nào đó để ở lại đây. Về nhà lúc này khiến bạn cảm thấy rất mệt.

Khi nghe được lời chia sẻ này, thật lòng mình thấy rất ngạc nhiên. Mình đã luôn cho rằng ngôi nhà của bạn chính là ngôi nhà lý tưởng biết bao người mong muốn có được. Là nơi bạn sẽ khao khát được trở về sau những ngày miệt mài sống giữa cuộc đời rộng lớn. Nhưng trong trường hợp này, bạn mình không cảm thấy như vậy.

Mình có tâm sự với một người bạn khác – cùng chơi chung trong nhóm, bạn đã nói với mình rằng: “ Có lẽ tất cả đều đã là chú chim sổ lồng, dù nhà của cha mẹ có bình yên hay không, một phần nào bên trong chúng ta đã muốn rời xa, đã không còn cảm giác được thuộc về nữa, dù ta vẫn yêu thương cha mẹ nhưng thứ ta cần lúc này là “mái nhà” của riêng mình.”

Câu chuyện hôm nào vẫn luôn đọng lại trong tâm trí, khiến mình nghĩ nhiều hơn về ý nghĩa thực sự của “nhà” trong mỗi người. Khi có thêm những trải nghiệm mới, bắt đầu hành trình trở về với bản thân, là lúc mình nhận ra khái niệm rộng mở về nơi được coi là nhà. Không chỉ dừng lại ở khái niệm “ mái hiên nhỏ nơi có cha mẹ đợi những đứa con trở về”.

Mà nhà còn chính là:

Căn phòng trọ vỏn vẹn đôi mươi mét vuông

Vì sao căn phòng trọ lại trở thành nhà của bạn? Đối với những người trẻ như tụi mình, khi chưa có đủ điều kiện kinh tế, chắc chắn chúng mình cần thuê một căn phòng để có thể sống, học tập, làm việc ở đó. Vì thế mà căn phòng trở thành một nơi trú ẩn che chắn an toàn cho mỗi người, không chỉ đơn thuần là chuyện ăn, ngủ, sinh hoạt mà còn là nơi giúp bạn trút bỏ chiếc áo “ là một ai khác ” để được thoải mái là chính mình, tự nhiên không gò bó.

Bạn đã khóc, đã cười, đã ấm ức, đã trải qua biết bao nhiêu chuyện. Chính căn phòng là nơi đón chào đón bạn trở về sau mỗi ngày bon chen nơi phố xá đông người.

Nhiều người cho rằng chỉ nên gọi là nhà khi nơi đó họ đã sở hữu, đứng tên. Nhưng thực chất nhà đơn thuần chỉ là nơi khiến bạn có được cảm giác thoải mái, kết nối, và bạn đã luôn góp công sức, tiền bạc, để có thể duy trì, dù không chính thức được gọi là nhà chính chủ, nhưng đâu đó vẫn có cảm giác được gắn kết dù ít hay nhiều.

Bây giờ mình hiểu hơn về cảm giác của bạn ấy lúc bấy giờ, khi bạn tạm thời không muốn quay trở về căn nhà của mẹ cha mà chọn ở lại góc trọ nhỏ. Vì chính nơi đó đã mang đến cho bạn sự bình yên, tự do theo cách mà bạn cần nhất.

Nhà là bất cứ nơi đâu bạn có cảm giác thuộc về, nhà của bạn vẫn là căn phòng nhỏ nơi bạn chọn sống. Vì vậy hiện tại bạn đã có mái nhà riêng của mình. Nên mỗi ngày hãy chăm sóc, gắn bó với nó thêm nhé.

Nhà là cơ thể, trái tim, tinh thần của bạn

Nhà là cơ thể, trái tim, tinh thần của bạn

Nếu bạn cảm thấy thế giới bên ngoài kia không có ai yêu thương. Nếu bạn cảm thấy chẳng có nơi nào để đi, tin rằng thế giới này không tồn tại một nơi dành cho bạn. Thì chắc chắn bạn đã nhầm, nơi tràn đầy tình thương vẫn luôn tồn tại. Đó chính là cơ thể, tinh thần và trái tim của bạn. Nhà của bạn đã luôn ở đó. 

Mất một khoảng thời gian rất lâu để mình hiểu được khái niệm nhà theo một ý nghĩa khác vượt ra khỏi không gian vật lý. Một ngôi nhà bằng da bằng thịt được kết nối bằng hàng ngàn tỷ tế bào đang chiến đấu mỗi ngày giúp mỗi người duy trì sự sống.

Mình có theo dõi kênh chị Bảo Bình Tarot –  một healer về hành trình chữa lành tổn thương. Trong một đoạn video nào đó mình không còn nhớ tên. Chỉ nhớ sơ sơ về nội dung mà chị chia sẻ, chị kể rằng ngày hôm đó trải qua một số chuyện tồi tệ, kể cả khi có người bạn trai  bên cạnh, người đó đã ôm chị vào lòng nói ổn không sao đã có họ ở bên cạnh. Nhưng chị vẫn cảm thấy cái ôm người bạn đó không xoa dịu được chị, chỉ đến khi chị tự vỗ về ôm lấy chính mình tự nói với trái tim mình rằng: “ Ổn rồi ổn mọi chuyện ổn rồi.” Thì chị mới cảm thấy được nhẹ nhõm, sự đau đớn dần lắng dịu, hiền hòa hơn. Có lẽ cái ôm đó chính là cái khoảnh khắc chị trở về với ngôi nhà của bản thân, ngôi nhà có trái tim non nớt luôn khao khát được yêu thương, luôn cần được xoa dịu bởi những chính đôi bàn tay nhỏ bé của chị. Chúng ta cũng như vậy, mỗi người chính luôn nắm giữ chiếc chìa khóa mở cửa ngôi nhà của mình.

Nếu có thể thành thật với nhau, bạn và mình hiểu rằng có những giai đoạn, có những câu chuyện tồi tệ mà mỗi người phải tự dựa vào bản thân để đối diện, vượt qua. Ngay cả khi không ai thấu hiểu, yêu thương, chấp nhận. Mong bạn hãy chọn làm điều đó vì bản thân, bạn có thể làm được, nhất định làm được. Bạn có đủ sức mạnh. Chỉ bằng cách quay trở về với ngôi nhà của riêng bạn.

Liệu bạn đã về nhà chưa? Có chăm sóc và dọn dẹp căn phòng trong mình thường xuyên?  Có bỏ quên chúng để cố gắng bước vào nhà của một ai khác?

Nếu câu trả lời là chưa. Từ hôm nay hãy chọn tìm về ngôi nhà chính bạn để chăm sóc nuôi dưỡng chúng trở nên xinh đẹp bạn nhé. Hãy luôn nhớ rằng mỗi chúng ta có một ngôi nhà luôn đợi ta quay trở về.

Nhà là bạn bè, cộng đồng bạn thuộc về

Đối với tôi, nhà là không gian vật lý của tôi. Một nơi tôi cảm thấy thoải mái và an toàn. Sự rút lui của tôi. ‘Nhà’ cũng là nơi tôi cắm rễ. Đó là bạn bè của tôi và cộng đồng của tôi.” -Lauren Young, Giám đốc Bồi thường Nhân sự Toàn cầu tại Allegion

Mình nhận ra rằng điều khiến mình có thể vững tin hơn vào những quyết định của bản thân, vượt qua mặc cảm tự ti để có thể sống dũng cảm và mạnh mẽ hơn cùng cuộc đời là nhờ việc có được những người bạn thực sự và tìm thấy một cộng đồng dành riêng.

Bạn bè, cộng đồng chính là nhà của bạn

Những năm tháng đại học may mắn có được một nhóm bạn chơi chung, chúng mình đã gắn bó bên nhau, sẻ chia biết bao điều trong cuộc sống.

Ở bên các bạn, mình luôn có thể thoải mái kể ra chuyện bản thân cảm thấy khó khăn, đã tự ti ra sao, mong muốn làm điều gì, sẽ trở thành người như thế nào. Các bạn luôn lắng nghe, ủng hộ, chia sẻ với mình những góc nhìn mới một cách chân thành. Có lẽ con đường mà mình chọn đi hôm nay, việc không ngừng trưởng thành chính nhờ vào một phần công lao không nhỏ của những người bạn. Bạn bè là mái nhà thân thương luôn che chở giúp mình lớn lên từng ngày.

Đến bây giờ khi chọn trở thành một người viết, không ít lần cảm thấy đơn độc. Gia đình, bạn bè có thể san sẻ nhiều khía cạnh trong cuộc sống, nhưng chắc chắn họ không thể hiểu hết được cảm giác mà mình đang trải qua khi làm công việc này. Và ngược lại, mình cũng vậy, cũng không hiểu được khó khăn mà bạn bè, người thân đang chịu đựng trong cuộc sống của họ.

Một lời lời khuyên nhận được nhiều nhất và cảm nhận được tính đúng đắn của nó chính là hãy đi tìm cộng đồng dành riêng – nơi tập hợp những con người có cùng chung chí hướng, cùng mục tiêu, dù hoàn cảnh xuất phát điểm mọi người có thể khác nhau, nhưng một điều chắc chắn tất cả tiến trình trải qua sẽ có vẻ gì đó na ná nhau. Và tất nhiên đó phải là người sẵn sàng chào đón bạn.

Từ khi học cách kết nối với những anh chị cùng đi chung con đường viết lách, mình ít nhiều vơi đi cảm giác đơn độc, có động lực để phát triển. Bên cạnh đó còn nhận thêm được rất nhiều lời khuyên bổ ích: từ việc nên bắt đầu ra sao, không nên làm điều gì, tìm động lực như thế nào.

Bạn cũng sẽ như vậy, bạn sẽ có cộng đồng riêng , nơi bạn thuộc về để có thể học cách phát triển bản thân. Chắc chắn đó sẽ là điểm tựa vững chắc để bạn đi xa hơn trong cuộc đời này. Cộng đồng thuộc về không nhất thiết phải lớn, bạn bè thực sự không cần nhiều. Chỉ cần một người, một người đủ kiên nhẫn lắng nghe không phán xét, một người có thể chỉ ra cho bạn những khuyết điểm sai lầm, một người khích lệ bạn chọn điều đúng đắn, cổ vũ giúp đỡ nhau cùng phát triển. Một người cũng chính là cộng động của bạn. 

Vì vậy hãy tiếp tục kết nối, mở rộng, tìm kiếm thêm những cộng đồng của riêng bạn. Mái nhà chúng đang chờ bạn tìm đến.

Lời kết

Tóm lại, nhà thực sự là một khái niệm rất đơn giản. Đó là nơi khiến bạn cảm thấy được an toàn, được kết nối thấu hiểu, được là chính mình, không bó hẹp trong ngôi nhà duy nhất của mẹ cha, cũng không không phải một không gian vật lý đơn thuần có thể sờ hay chạm vào. Nhà là một khái niệm rộng mở, để soi chiếu, để giúp bạn không cảm thấy đơn độc trên hành trình này.

Hãy tiếp tục tìm kiếm, xây dựng và phát triển những ngôi nhà riêng bạn.

Và đừng quên tất cả chúng ta đều có mái nhà nơi ta cảm thấy được thuộc về.

Về tác giả

tieuhy

Mình là Mai Anh – người viết câu chuyện của trái tim

"Trái tim ai cũng là đứa trẻ
Phải biết thương nó nhiều hơn, bạn nhé."

Có thể bạn sẽ thích...
Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x