Mùa xuân gieo hạt, mùa hè chăm sóc, mùa thu hái quả, mùa đông nghỉ ngơi

Vạn vật trong đất trời đều có thời điểm của riêng mình. Con người cũng không ngoại lệ.

Nguồn ảnh: Pinterest

Hầu hết chúng ta đều mong cuộc sống giống như con đường thẳng tắp rộng mở thênh thang, nơi sẽ đi thẳng A sang đến B, từ B đến C, kết thúc tại điểm D nào đó bằng những cú chuyển mình hoàn hảo chẳng mấy lắng lo.

Nhưng tiếc thay, cuộc sống lại không diễn ra như vậy.

Từ năm 18 đến 23 tuổi, trong mình luôn hiện hữu ước mơ về cuộc sống ổn định êm đềm. Cứ ngỡ bức tranh hoàn hảo ấy sẽ tiếp tục được tô vẽ bằng những nét màu hoàn hảo, sống động như kỳ vọng.

Nhưng, chặng đường tiếp theo bắt đầu xuất hiện ngã rẽ. Trong sự bị động và chủ động mình đã chọn dừng lại. Nếu từng đọc bài viết thành thật thừa nhận tôi bị ốm tinh thần, có lẽ bạn có thể hiểu hơn một chút chặng đường mình đã đi qua.

Khi nói việc dừng lại, trong khoảng thời gian gần hai năm? Hẳn là nhiều bạn sẽ thấy sợ. Bạn bè của mình từng nói, cho họ thời gian một tuần ở nhà, hay như hồi dịch bệnh khiến họ phát sợ, họ mong mỏi được đi đâu đấy, chỉ cần không phải ở nhà. Còn mình, ngược lại một chút, lại thích việc được ở nhà, trong không gian tĩnh lặng suy ngẫm về bản thân.

Bạn hỏi liệu có sợ khi đưa ra quyết định như vậy?

Dĩ nhiên là sợ, rất sợ. Nhưng ở thời điểm đó, mình biết đây là quyết thực sự cần thiết, không thể dùng tư duy hay logic thông thường để giải thích. Nhiều người tỏ ra không thể hiểu về hành động và suy nghĩ của mình đưa ra.

Nhưng mình luôn nghĩ đây là một vấn đề mang tính cá nhân, điều mà mỗi người sẽ tự quyết định lấy. Có những thứ cần thiết, quan trọng với người này nhưng hoàn toàn vô nghĩa với một người khác. Có lẽ mỗi người, mỗi hoàn cảnh, mỗi khả năng, suy nghĩ và mỗi trải nghiệm riêng. Trải qua điều gì, cần điều gì, bản thân mới là người thực sự rõ nhất.

Sự dừng lại có được, có mất. Tuy nhiên khi nhìn lại, mình hoàn toàn không hối hận hay tiếc nuối về bất kỳ điều gì. 

Vì mình hiểu rõ được rằng  nhờ quãng thời gian đó, mình đã học nhiều thứ thuộc về bản thân, dần nhận diện được những lập trình bị nhào nặn trong quá khứ. Cũng chính nơi đây, đã ươm lên hạt giống mới về tình yêu thương. Học được nhiều hơn sự chấp nhận nơi bản thân và cuộc sống. Tập tha thứ, chữa lành vết thương cũ và biết rằng luôn cơ hội để làm lại, vượt qua những sai lầm, khó khăn và thất bại. Học cách trân trọng bản thân, gia đình, bạn bè, cuộc sống nhiều hơn mỗi ngày.

Có những buổi chiều lang thang, không biết bản thân sẽ đi về đâu

Nếu không dừng lại, liệu có mình của ngày hôm nay, ngồi viết những dòng này?

Nên duyên với con đường viết lách, trở về nghề dạy học cùng một tâm thể cởi mở và vui vẻ hơn?

Hay sẽ sáng đi tối về trong sự tất bật chỉ để tin rằng cần phải sống đúng với bức tranh “ ổn định”  vỏn vẹn trong tâm trí?

Liệu mình có thể bức ra vùng an toàn, vượt qua giới hạn từng nghĩ rằng bản thân không đủ khả năng?

Dĩ nhiên, mình của hiện tại vẫn tiếp tục sống trong những ngày tích cực, những ngày tiêu cực, những ngày vui, những ngày buồn, cả những ngày trống rỗng và cô đơn. Nhưng có một điều gì đã khác… trong cách mình cảm nhận về những sự kiện đang diễn ra.

Điều này khiến mình nhớ đến nội dung trong cuốn sách bốn mùa cuộc sống của tác giả Jim Rohn, ông viết rằng cuộc sống mỗi người luôn diễn ra trong vòng chu kì của bốn mùa xuân, hạ, thu, đông.

Bản chất cốt lõi của mùa xuân là niềm tin len lỏi giữa những sợi chỉ nỗ lực to lớn của nhân loại. Mùa xuân là không khí trong lành của cơ hội mới, giữa những đám mây đang tan dần của mùa đông. Mùa xuân là lúc bước ra những cánh đồng trống trải, ảm đạm mà ta được trao cho, coi đó như một cơ hội mới. Khi bước vào những cánh đồng đó, ta thấy trên những cánh đồng lân cận những bông hoa của tự nhiên đang đua nở và những phép màu khác của tự nhiên.”

Mùa hè chăm bón, tưới mát, mùa thu là thu hoạch. Thu kết thúc là đông tới.

“Bài học lớn đầu tiên của cuộc đời là mùa đông sẽ luôn tới. Không chỉ  là mùa đông của giá lạnh, gió rét, và băng tuyết, mà cả mùa đông của con người với tuyệt vọng, cô đơn thất vọng và bi kịch.

Mùa đông là lúc để kiểm tra, suy ngẫm và nhìn lại mình. Đó là lúc để đánh giá lại cả mục đích và quá trình – nhằm phát hiện ra một ý thức về mục đích thường xuyên bị lạc hướng. Đó là lúc tìm ra những cách thức mới để giải quyết các tình huống nan giải còn tồn đọng, và để vạch ra những kế hoạch độc đáo giúp đỡ những người ít may mắn hơn chúng ta.

Đó là lúc để hiểu và kiểm soát cơn giận dữ, cảm xúc thường gặp ở con người khiến chúng ta phán xét mà không cân nhắc thấu đáo. Đó là lúc để xem xét kỹ sự công bằng của chúng ta và để vượt qua xu hướng vội vã lên án mà không tìm hiểu kỹ càng. Mùa đông là lúc để thành thật với bản thân, về bản thân.

Hai năm trước mình đã ở trong một mùa đông kéo dài. 

Bạn biết không, điều mình nhận ra giống như nhận định tác giả Jim Rohn, rằng tất cả chúng ta không thể chối bỏ mùa đông, bởi mùa đông là một phần thuộc về chu kì  sự sống, sẽ luôn diễn ra.

Mùa đông có thể luôn mang lại nhiều cảm giác khó khăn và đau đớn.

Về bản năng con người luôn muốn né tránh nỗi đau. Có ai lại đi yêu những nỗi đau bao giờ, phải không bạn?

Nhưng nếu có thể nhìn thật sâu hơn nữa, bạn sẽ thấy đôi khi nỗi đau không hoàn toàn vô ích, nó ẩn chứa ý nghĩa riêng.

Phải chăng nhờ nỗi đau chúng ta mới biết giá trị thực sự của những niềm vui bình yên và giản dị, biết sống hài hòa hơn giữa cuộc đời lắm khi mong manh và vô thường. 

Nhờ có nỗi đau ta mới tìm cách quay vào bên trong để thấy bản thân đã tổn thương nhiều biết bao nhiêu trong quá trình tiếp nhận cuộc sống.

Và nếu không có sự đau đớn buộc ta phải dừng lại, liệu chúng ta có chủ động lựa chọn soi chiếu và chăm sóc bản thân, hay tiếp tục lao ra ngoài kia, và tin rằng ở bên ngoài có thứ thực sự cần thiết?

Cuối cùng ý nghĩa lớn nhất của nỗi đau đến là để giúp chúng ta lớn lên và trưởng thành qua từng chặng đường, bạn có nghĩ như vậy không?

Dưới đất trời này, vạn vật đều có thời

Mình từng một chậu cây sống đời nhỏ đặt trên ban công. Có một hôm trời mưa lớn, gió kéo đến, thổi bay làm thân cây tan tác chỉ còn chừa bộ rễ nhỏ lỏng lẻo vỡ vụn. Vì thương, mình đem cây bỏ vào chậu đất trống, hi vọng một sự sống nào đó sẽ được hồi sinh.

Mấy ngày qua đi, cây vẫn giữ y nguyên sự xơ xác, mình nghĩ có thể cây đã chết.

Vậy mà vài tuần quay trở lại, từ thân cây tan tác, giờ đây đã mọc lên những chiếc lá non nhỏ xíu, li ti. 

Có lẽ một khoảng thời gian nào đó, cây đã ở trong mùa đông khắc nghiệt để đấu tranh cho sự sống, sự hồi sinh trong mất mát và đau thương. 

Tất cả chúng ta, cỏ cây, vạn vật, con người không thể tránh khỏi chu kỳ sinh và diệt của đời sống thường nhật.

( Tiếc là mình không đã không chụp hình nào để lưu giữ lại cho bạn xem)

Khi viết những điều này, trong khả năng còn nhiều hạn hẹp nơi ngôn từ, không nhằm mục đích khuyên nhủ, chỉ mong từ những trải nghiệm rất cá nhân, mình sẽ ở đây chia sẻ cùng bạn vài điều đã học được trong thời gian qua. Rằng tất cả chúng ta ở đây để trải nghiệm cuộc sống. Trải nghiệm mọi dư vị có trong đời. 

Mùa đông rất riêng sẽ luôn đến, nhưng chúng đến để giúp chúng ta bước qua.

Điều quan trọng nằm ở cách ta chọn đối diện và nhìn nhận vấn đề. Chính điều đó sẽ trở thành vốn tài sản của riêng biệt thuộc về mỗi người trên hành trình trải nghiệm đời sống.

10% cuộc sống được tạo nên từ những chuyện xảy ra với chính bạn, 90% còn lại được quyết định bởi cách bạn phản ứng với những chuyện xảy ra đó“.

Nhà tâm lý học xã hội Leon Festinger

Mình của hiện tại vừa kết thúc chuỗi ngày đông dài bất tận, bước vào một mùa xuân mới, hiền hòa, ấm áp hơn. Nơi bắt đầu gieo những hạt mầm, tập sống cùng lòng biết ơn, khiêm nhường, cố gắng chăm chỉ mỗi ngày để trở thành một người vững vàng hơn trên hành trình mới. Có lẽ nhờ mùa đông hai năm trước mà bản thân sẽ có sự chuẩn bị tốt cho những mùa đông tiếp theo chặng đường mới? Như biết rằng luôn có cái rét mà sẵn sàng chuẩn bị thêm nhiều áo ấm.

Tất cả chúng ta đều chỉ được sống một lần trên đời. Sẽ ‘đi xa”  vào một ngày nào đó. Vậy nên hãy trân trọng mọi khoảnh khắc này khi bạn đang có mặt ở đây, dù chúng diễn ra như thế nào.

Học sống linh hoạt, kết nối trọn vẹn trong từng thời khắc, mọi giây phút có trong đời bạn nhé.

“ Giống như mặt trăng, cuộc sống trải qua những giai đoạn nhất định. Từ những lúc tăm tối nhất cho đến khi rực rỡ nhất. Hãy nhìn vào mặt trăng như một lời nhắc nhỏ rằng, cho dù hiện tại bạn đang ở giai đoạn này, thì cuối cùng bạn sẽ luôn trọn vẹn.”

Và nhớ rằng, xuân hạ thu đông rồi lại xuân. Cuộc sống không dừng lại, sẽ luôn trôi chảy về phía trước. Bạn cũng vậy. 

Mặt trời rồi cũng sẽ lặn, dù ngày có dài đến đâu.
Về tác giả

tieuhy

Mình là Mai Anh – người viết câu chuyện của trái tim

"Trái tim ai cũng là đứa trẻ
Phải biết thương nó nhiều hơn, bạn nhé."

Có thể bạn sẽ thích...
Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x