“ Tặng cậu một đóa hoa màu đỏ, nếu chúng ta lạc nhau giữa đám đông, chỉ cần cậu giơ tay lên, tớ sẽ nhìn thấy cậu.

Thưởng cho cậu một đóa hoa, vì lần đầu tiên tích cực chủ động trong đời.”

Tặng bạn một đóa đỏ nhỏ là bộ phim xoay quanh chủ đề về cuộc sống và cuộc chiến giành lấy sự sống của bệnh nhân ung thư.

Nguồn ảnh: Internet

Thước phim kể về câu chuyện cuộc đời của của cậu thiếu niên Vi Nhất Hàng (Dịch Dương Thiên Tử thủ vai) mang trong căn bệnh ung thư, từng trải qua một cuộc phẫu thuật vô cùng nguy hiểm với rất nhiều biến chứng có thể xảy ra để cắt bỏ khối u trong não.

May mắn, cuộc phẫu thuật của Vi Nhất Hàng đã thành công nhưng cậu thường xuyên phải đến bệnh viện tái khám định kỳ đề phòng việc khối u di căn.

Sinh ra trong một gia đình bình thường, bố làm nhân viên, mẹ là kế toán. Vì để có tiền chữa trị cho con, hơn chục năm gia đình không thể sắm món đồ mới. Trái lại với sự tận tụy chạy chữa của bố mẹ, Nhất Hàng dù vẻ bề ngoài thể hiện sự vâng lời, ngoan ngoãn, nhưng bên trong là thái độ chống đối ngấm ngầm, vô cùng thờ ơ.

Quan sát Vi Nhất Hàng, ta thấy điều gì?

Ẩn sau mỗi dáng vẻ lạnh nhạt, chẳng màng đến tiến triển, dấu hiệu xấu của căn bệnh, hay bất kỳ lời động viên của mẹ, là chồng chất  mặc cảm tội lỗi, cảm thấy bản thân là gánh nặng, cậu biết vì mang căn bệnh trong người đã khiến gia đình lâm vào hoàn cảnh khốn khổ, bố mẹ phải tích cóp từng đồng từng hào, còn tính bán đi mảnh đất gia truyền ông bà tổ tiên để lại : “ Bố mẹ đang cố gắng cứu mạng con, điều đó chỉ khiến con cảm thấy mình là gánh nặng, con không biết ơn chút nào.” Trong đôi mắt cậu luôn ánh lên sự chán nản tuyệt vọng đến cực cùng.

Cũng chính cậu, trong những buổi hoạt động truyền động lực cùng các bệnh nhân ung thư khác, không lấy một chút hứng thú, lại tỏ ra vô cùng bất mãn, không ngừng công kích, phản đối, dường như cậu cảm thấy việc mọi người hô hào khẩu hiệu truyền động lực thật vô nghĩa và giả tạo.

Phản ứng của Nhất Hàng liệu có quá tiêu cực? Thực sự rất tiêu cực nhưng hợp lý, hợp lý với vai trò khi cậu là một người mang theo căn bệnh nan y, đứng trên lằn ranh mong manh của cái chết. Hợp lý với diễn biến tâm lý chung tất cả những ai đã và đang trải qua hoàn cảnh khó khăn, tin rằng bản thân là người duy nhất chịu đau khổ, thế giới ngoài kia dường như ai ai cũng được cuộc sống khỏe mạnh, hạnh phúc và an vui, dù họ có đau đớn, nỗi đau ấy không thể sánh bằng.

Tuy nhiên phía sau dáng vẻ thờ ơ, tiêu cực, bất cần lại là nỗi sợ to lớn về sự mất mát và đau đớn chưa bao giờ được nói ra.

Nguồn ảnh: Internet

Ông trời không thích tôi

Chỉ cần tôi sống thoải mái một chút

Là ngay lập tức ném tôi vào sự khốn cùng

( Câu nói thể hiện khao khát được sống một cuộc đời hạnh phúc và trọn vẹn, nhưng cậu  sợ hãi vì cảm thấy chỉ cần bản thân thoải mái một chút là ngay lập tức chuyện xấu sẽ xảy ra)

Con người tôi

đi đường thì thích đi sát mép

ngồi xe bus

thì phải ngồi hàng cuối cùng

(Nỗi sợ khiến cậu khép mình, khiến cậu càng thu rút vào thế giới cô đơn bên trong)

Xin chào, tôi là Vi Nhất Hàng, có muốn xem thử phim chụp lát cắt khối u não của tôi không?

“ Được đó, cấp độ mấy?

Cấp độ 2

Tưởng gì, hồi 5 tuổi tôi đã cấp độ 2 rồi nhé.

Cuộc sống cậu bắt đầu có những thay đổi khi tình cờ gặp Mã Tiểu Viển trong tình huống hơi oai oam tại buổi lễ tưởng niệm một thành viên trong Hội chống ung thư theo lời mời của Ngô Hiểu Muội ( được mẹ cậu hối thúc tham gia) 

Ảnh Mã Tiểu Viên: Internet

Trái ngược với Nhất Hằng, thờ ơ bất cần lại là Mã Tiểu Viễn mạnh mẽ đầy lạc quan, cô luôn tích cực tham gia các phong trào và đồng thời luôn là người cổ vũ, truyền năng lượng tích cực cho mọi người xung quanh. Mặc dù cô cũng mắc căn bệnh ung thư di căn từ bé nhưng trên đôi môi cô gái ấy chưa bao giờ thiếu vắng đi nụ cười, ánh mắt tràn đầy nhựa sống.

Tình yêu

Tình yêu đã bén rễ cho hai con người tưởng chừng như đối kháng, ở hai thái cực, nhưng xem chi tiết diễn biến trong bộ phim, chúng ta sẽ thấy thực ra họ  rất giống nhau, họ giống nhau bởi một khao khát được sống, được ước mơ, được hi vọng vì những điều tốt đẹp ở trong đời.

Minh chứng sau cuộc phẫu thuật, Nhất Hàng thường xuyên nằm mơ thấy cảnh tượng một hồ nước trong xanh với bóng lưng của một cô gái đang đứng đợi mình. Chi tiết này rất nhỏ trong phần đầu, có thể chính Nhất Hằng cũng không biết rằng trong tận sâu trong trái tim cậu là ước mơ được sống một cuộc đời khỏe mạnh, hạnh phúc, được yêu thương và trao đi yêu thương, chỉ là ngày tháng qua nỗi sợ quá lớn như màn sương dày đặc che phủ tâm hồn cậu.

Nhờ gặp được Mã Tiểu Viễn luôn tràn đầy lạc quan, niềm hy vọng, để rồi khi ở gần cô, cậu được tiếp thêm sức mạnh, dần có những chuyển biến rõ rệt về cách cảm nhận cuộc sống , điều mà trước đây một Nhất Hằng nhiều sợ hãi không thể có được. 

Họ bên nhau, cùng nhau trải nghiệm điều mới, cùng  đấu tranh cho cuộc chiến sinh tồn bên trong bản thân. Tình yêu giữa hai con người trẻ tuổi đã ươm lên hạt giống an lành trong những khoảnh khắc đầy hy vọng và lạc quan.

Trong cuộc sống nhiều khó khăn, sự tích cực có ý nghĩa quan trọng như thế nào?

Gần đây chúng ta nói nhiều hơn về sự tích cực độc hại, về một người cố gắng chối bỏ cảm xúc bản thân, luôn giả vờ như mình ổn. Chúng ta nhạy cảm hơn khi một ai đó cứ cố gắng thể hiện sự lạc quan một cách không thành thực như vậy

Vậy theo bạn, Mã Tiêu viên có phải là người mang năng lượng tích cực độc hại không?

Rõ ràng cô gái ấy vẫn mang bên mình nỗi đau của căn bệnh , 5 tuổi đã đối diện khối u cấp độ hai, trận chiến ung thư vẫn ẩm ỉ dày vò cô từng ngày, nhưng ở hầu hết các phân cảnh bộ phim cô gái ấy không hề có ra chút đau đớn, ngược lại luôn tràn đầy năng lượng, chạy đi chạy lại hỗ trợ nhiều người khác.

Có lẽ bạn sẽ có cảm nhận riêng khi nhìn nhận Tiểu Viễn, còn với mình, mình nghĩ đây là một sự lựa chọn. Tiểu Viên đã vượt qua nỗi đau cá nhân, chọn dấn thân trao đi những điều ý nghĩa, cố gắng tiếp thêm sức mạnh cho mọi người cùng chiến đấu với bệnh tật. Dĩ nhiên lựa chọn này thực sự đến từ khao khát trong trái tim cô, chính niềm tin sự khao khát được sống hết mình, tất cả giúp cô  trở thành cô gái lạc quan và hạnh phúc.

Nhưng dù mạnh mẽ đến đâu, sức người cũng có giới hạn, chuyến đi đến vùng đất mơ ước phải tạm gác lại, vì căn bệnh cô tái phát. Những ngày cuối cùng, ta chỉ còn thấy một Tiểu Viên đau đớn, khép mình, dường như toàn bộ sức lực còn lại cô dùng nó để đương đầu với bệnh tật. Có lẽ lúc này cô đã thấm mệt. “Người lạc quan đến mức nào đi nữa, cũng có lúc không thể đứng trụ được.”

Nhưng tất cả điều tốt đẹp mà Tiểu Viễn tạo nên và trao đi,  chính là món quà ý nghĩa nhất cô dành cho mọi người xung quanh bằng trái tim lương thiện, giàu tình yêu của mình. Đặc biệt là dành cho Vi Nhất Hằng.

Mình thích nhất khoảnh khắc Tiểu Viễn vẽ lên tay Nhất Hằng một bông hoa đỏ, là một phần thưởng dành cho cậu sau rất nhiều cuộc chiến xung đột với nỗi sợ bên trong bản thân, lần đầu tiên sau một khoảng thời gian rất lâu cô thấy được ở chàng trai này tỏa ra thứ  ánh sáng của tích cực, khiến cậu thật ấm áp và thật gần gũi. 

Internet

Tặng cậu một đóa hoa màu đỏ, nếu chúng ta lạc nhau giữa đám đông, chỉ cần cậu giơ tay lên, tớ sẽ nhìn thấy cậu.

Thưởng cho cậu một đóa hoa, vì lần đầu tiên tích cực chủ động

 Bạn nhỏ không được bông hoa đỏ đáng thương quá đi.

Những lần hô hào, những câu nói khích lệ truyền động lực liệu có vô nghĩa?

Dù muốn chạy trốn, liệu chúng ta có thể chạy trốn được hiện thực nghiệt ngã, có chạy trốn được đau đớn về thể xác và cả tâm hồn, liệu có chạy trốn hóa đơn tiền điện, tiền nhà, khó khăn kê sinh nhai cuộc sống tồn tại qua ngày không? Không chúng ta không thể.

Nhưng dẫu vậy cũng đâu cần phải lúc nào phải chăm chăm hướng về nỗi đau ấy với thái độ như thể cuộc đời này bị cột chặt với khó khăn, chúng ta vẫn có quyền nhìn sang hướng khác, có quyền ước mơ, có quyền hy vọng, có quyền tạo ra nghi thức riêng, cho chính mình, cho cuộc đời, cho cả những người xung quanh.

“Tôi muốn bản thân bản thân mình nhìn khỏe mạnh hơn không được sao?”

“Tôi muốn nhìn bản thân như người bình thường như vậy không à?”

Hãy nói hãy hát, hãy cứ hô hào, hãy có bất kì nghi thức nào để giúp hành trình bạn trở nên nhẹ nhàng hơn, chúng ta hãy cứ làm như thế nhé!

Gia đình

Nguồn ảnh: Internet

Bộ phim không chỉ xoay quanh câu chuyện tình yêu hai bạn trẻ, câu chuyện còn xoay quanh chủ đề tình cảm gia đình.

Trước sự bất mãn thờ ơ của câu con trai bé nhỏ, bố mẹ cậu vẫn luôn là người không ngừng thúc dục cậu mạnh mẽ chiến đấu với bệnh tật.

Dù hơn chục năm gia đình chẳng sắm sửa món đồ mới, tiền cũng phải tính toán chi li từ bó rau, từng xu lẻ, mẹ cũng cùng từng tức giận người ăn xin khi họ ngửa tay xin tiền từ bà. Nhưng cuộc chiến này họ chưa bao giờ muốn bỏ cuộc. “ bệnh tật đã khó khăn, những người xung quanh còn khó hơn.”

Có lẽ vì con cái bố mẹ có thể đánh đổi cả cuộc đời, tiền bạc thậm chí hy sinh cả bản thân mình.

Cuộc sống hàng ngày, khó tránh khỏi xung đột va chạm, những lần tổn thương vì không hiểu được nhau. Bởi tất cả chúng ta (cha mẹ, con cái, anh chị em, bạn bè) chỉ là những con người bình thường, không hoàn hảo, không phải vị thần để có thể luôn sáng suốt trong mọi chuyện. Nhưng chắc chắn tình yêu mẹ cha vẫn luôn rạng rỡ, tỏa sáng tựa như ánh mắt trời dành cho mỗi người con khi được sinh ra đời.

“Thân thể của con không chỉ thuộc về con mà nó còn thuộc về bố mẹ nữa” .

Trong bộ phim chúng ta thấy rằng: con cái không phải là một cá thể riêng biệt, con cái còn là  sự nối dài của mẹ cha, khi con đau đớn , khổ cực, trái tim cha mẹ cũng vì thế mà đớn đau muôn phần. Đó lý do dù mọi biến cố, dù những vụn vỡ những tổn thương tất cả chúng ta từng có, chúng ta vẫn luôn có nhau, sẽ trở về thứ tha yêu thương nhau nhiều hơn một lần nữa.

Nhất Hàng biết rằng một ngày nào đó cậu sẽ rời xa cha mẹ mình, vì vậy cậu đã đặt ra câu hỏi cuối cùng cho mẹ.

Nếu một ngày con ra đi, bố mẹ sẽ sống như thế nào?

Lúc ấy mẹ cậu không trả lời. Sau này thước phim ghi lại những khoảnh khắc đời sống ba mẹ gửi làm món quà dành tặng cậu, bà nói: “ Đừng lo lắng, chúng ta sẽ sống một cuộc đời tốt đẹp, và chúng ta sẽ luôn nhớ con”.

Cuộc sống con người, đều trải qua việc mất đi, bố mẹ cũng sợ mất đi, nhưng đối diện với sự mất đi này, sự phản kích tốt nhất chính là SỐNG TỐT TỪNG PHÚT TỪNG GIÂY.”

Đúng vậy, tất cả chúng ta không thể biết trước điều gì, sự sống có thể ngắn dài, khó khăn có thể giống và khác nhau, nhưng để có thể sống trọn vẹn hơn cả không có gì việc chúng ta càng hiện hiện trong từng khoảnh khắc của cuộc sống này, trong từng hơi thở, trong cảm nhận, trong mọi khách khắc cuộc sống trao đến bạn.

Tựa như câu nói của tác giả Phạm Lữ Ân từng nói: “ Cuộc đời cũng như hơi thở vậy thôi. Ta không thể hít một hơi dài quá khả năng của mình. Nhưng ra có thể hít sâu hết khả năng của mình trong từng hơi thở. Tôi vẫn tin rằng nếu bạn thực sự biết hưởng thụ, bạn luôn biết mình đã sống rất lâu. Nếu đã biết trăm năm là hữu hạn, cớ gì ta không sống thật sâu?”

Kết thúc bộ phim, Mã Tiêu Viên đã rời bỏ cuộc sống đến thế giới khác, còn Vi Nhất Hàng, bước qua chương khác của cuộc đời. Nhưng họ đã gặp lại nhau, ở một thế giới mới –  thế giới song song, nơi không còn nỗi đau và bệnh tật. Mỗi người được sống cuộc sống lý tưởng của riêng mình, đã ươm lên những gì thuần khiết và tươi đẹp nhất. 

Tất cả chúng ta đều có một thế giới song song ấy tồn tại bên trong mình.

Bạn có tin, những điều tốt đẹp trong cuộc sống mà chúng ta cố gắng trao đi từng ngày,  không hề biến mất, chúng chỉ chuyển hóa thành một dáng hình khác, một nặng lượng khác, có thể vẫn luôn tồn tại trong thế giới hiện thực, cũng có thể được gửi đến thế giới khác, cho bạn, cho những người bạn thương yêu dù có đôi khi ta không có cơ hội nhìn và chạm vào nhau. Mình tin là vậy.

Xem xong phim, hình ảnh những bông hoa đỏ ẩn hiện trong tâm trí nhiều ngày qua. Tự hỏi liệu trong đời chúng ta có thể tặng cho bản thân, cho những người xung quanh đóa hoa như thế không?

Khi còn là một đứa trẻ, mình cũng hay giận dỗi và trách móc bố mẹ không thể thấu hiểu, không cho những điều mà bản thân mình mong muốn có được.

Nhưng sau này, trên chặng đường lớn lên, có thêm trải nghiệm về cuộc sống, mọi trách móc, hờn dỗi nhường chỗ cho việc cảm thấy thương và biết ơn vì những điều bố mẹ dành trao, vì mình hiểu rằng để nuôi dưỡng con cái lớn lên bố mẹ đã hi sinh rất nhiều, và phải trải qua vô vàn khó khăn. Trước đây và cả hiện tại vẫn vậy.

Mình cũng muốn dành những đóa hoa màu đỏ cho những người luôn sẵn sàng ở bên cạnh lúc khó khăn nhất, họ không ngần ngại chìa đôi bàn tay, trao đi món quà lòng tốt, động viện cổ vũ mình tiến về phía trước, sống với ước mơ.

Những đóa hoa màu đỏ ấy cũng gửi đến bản thân sau trên quãng đường nỗ lực đấu tranh thắp lên ánh sáng trong những đoạn đường mờ mịt tốt tăm tường chừng như không thể bước tiếp.

Tặng cho mình bông hoa đỏ vì luôn cố gắng tìm lại bản thân một lần nữa và tiếp tục như vậy cho hôm nay và những ngày mai sau.

Còn bạn khi  nghĩ về những ngày đã qua bạn có muốn dành trao bó hoa màu đỏ cho ai đó không?

Kể cả trong những ngày tiếp theo bạn có muốn cuộc đời có thêm những đóa hoa bé nhỏ, xinh xắn ấy?

Như thể đóa hoa màu đỏ là minh chứng sau mỗi lần khó khăn, sau mỗi lần ngụm lặn trong bóng tối, trong cảm xúc đớn đau, chạm đáy bạn lại tìm thấy một chút anh sáng của niềm tin và sự hi vọng. Bông hoa đỏ là phần thưởng cho bạn vì sự tích cực chủ động trên mỗi chặng đường mà bạn bước đi. Luôn có thật nhiều lần đầu tiên trong đời.

Dành thời gian để suy nghĩ thêm về điều này bạn nhé.

Mời bạn nghe thử bài hát này:

“ Tặng bạn một đóa hoa đỏ nhỏ

Nở từ nhành cây mới lớn ngày hôm qua của bạn

Khen cho bạn vì đã dũng cảm

———-

Tặng bạn một đóa hoa đỏ

Che đi những vết sẹo mới của ngày hôm nay

Thưởng cho bạn vì những ngày mưa rơi

Vẫn nguyện ý đưa tôi về nhà

———

Tặng bạn một đóa hoa đỏ nhỏ

Nở khắp đồng cỏ có dê và bò cuối chân trời

Thưởng cho bạn vì đã đến nơi nào đó

Thì cũng đừng quên tôi đi

…….

Tặng bạn một đóa hoa đỏ nhỏ

Nở ra ở nơi sâu thẳm trong trái tim bạn

Thưởng cho sự cảm nhận của bạn

Mỗi số phận đều vùng vẫy đấu tranh

Lại có ai lãng phí từng phút giây

Là ai có hy vọng xa vời

Thì cũng chẳng phải là vấn đề

Tặng bạn một bông hoa nhỏ

Mong rằng tất cả chúng ta tiếp tục tạo nên hiện diện trân trọng từng khoảnh khắc tốt đẹp của cuộc sống hàng ngày. Thật trọn vẹn!

Mình muốn cám ơn sự chân thành, tốt bụng của đạo diễn đã tạo nên thước phim chân thực, đẹp đẽ cùng thông điệp ý nghĩa:

Càng lớn, tôi càng thấy sống không hề dễ dàng. Ai cũng cũng phải cạn kiệt hết tất cả để sống chứ đừng nói đến những người bệnh và gia đình có bệnh nhân. Tôi hy vọng mọi người có thể cảm nhận được tình yêu thương và sự ấm áp qua bộ phim này, đừng phàn nàn về cuộc sống, và trân trọng từng phút từng giây. Bởi sống tốt là một món quà trời cho.”

“ Không phàn nàn về cuộc sống, trân trọng từng phút từng giây.” Chúng ta hãy sống như vậy nhé. 

Về tác giả

tieuhy

Mình là Mai Anh – người viết câu chuyện của trái tim

"Trái tim ai cũng là đứa trẻ
Phải biết thương nó nhiều hơn, bạn nhé."

Có thể bạn sẽ thích...
Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x